Dân Làm Báo 1: thoisu

Bài trên blog Dân Làm Báo

Hiển thị các bài đăng có nhãn thoisu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn thoisu. Hiển thị tất cả bài đăng

Dân oan 3 miền Bắc - Trung - Nam tiếp tục biểu tình đòi quyền tư hữu đất đai

Trần Quang Thành (Danlambao) - Sáng nay 4/12/2015, nhiều tốp dân oan 3 miền Bắc - Trung - Nam đã vượt qua thời tiết giá lạnh, tiếp tục biểu tình trước trụ sở tiếp dân của Đảng và Nha nước ở 1 Ngô Thì Nhậm, quận Hà Đông, Hà Nội đòi giới cầm quyền cộng sản Việt Nam trả lại quyền tư hữu đất đai cho người dân.

Nhiều biểu ngữ đã bị công an tước đoạt khi đi diễu hành đòi công lý ở tượng đài Lý Thái Tổ và quanh hồ Hoàn Kiếm hôm trước 3/12/2015, hôm nay lại xuất hiện những biểu ngữ mới tố cáo quan chức cộng sản tham nhũng, làm giàu bằng cách tước đoạt đất đai, tài sản của dân. Nổi bật vẫn là biểu ngữ “Đảng cộng sản còn, chế độ công an trị còn, dân ta còn mất hết quyền làm người” và bà con đã hô vang “Đả đảo đảng cộng sản”, “Trả quyền tư hữu đât đai cho dân”.

Sau đây là một số hình ảnh cuộc biểu tình sáng nay 4/12/2015 do chị Trương Thanh Quang, dân oan tỉnh Tiền Giang ghi lại.







Tù oan, đừng để nước mắt rơi thêm nữa!

Hoàng Thanh Trúc (Danlambao) - “Nhất nhật tại tù thiên thu tại ngoại” (một ngày trong tù dài bằng nghìn năm tự do bên ngoài). Nếu ví như vậy thì hơn 17 năm ở tù (mà tù oan ức) của ông Huỳnh Văn Nén nó sẽ dài ra như “vạn lý trường thành” của đời người, bởi ngoài sự khắc nghiệt kham khổ của đời sống tù nhân bị án chung thân thì bên trong song sắt lạnh lùng cô đơn với nổi đau đoạn trường sẽ nhân lên bội phần khi người tù này còn trăn trở mòn mỏi với khắc khoải uẩn khúc cay đắng tủi nhục oan khiên “tội ác ai làm mà mình phải chịu”, “cay đắng đó, dù chỉ một ngày thì cũng không ai muốn nếm trải”. Lời ông Huỳnh Văn Nén (BBC).

8g30 Sáng 3.12 tại UBND thị trấn Tân Minh, huyện Hàm Tân, tỉnh Bình Thuận, đại diện VKSND, TAND và Công an tỉnh đã tổ chức buổi xin lỗi công khai ông Huỳnh Văn Nén và gia đình về bản án oan sai hơn 17 năm tù mà ông Nén gánh chịu, còn nhiều việc mà bổn phận và trách nhiệm của các cơ quan liên quan phải chu toàn tiếp theo sau phần “xin lỗi” này với nạn nhân, ông Nén và gia đình. 

Tuy nhiên, nhiều người có mặt trong buổi xin lỗi “lịch sử” này còn chứng kiến những giọt nước đã mắt rơi xuống từ cả hai phía: Người nhằm lẫn kết “án oan” và người bị “tù oan”.

Bà Trần Thị Thiên Hương - phó chánh tòa Bình Thuận 
khi đọc lời xin lỗi gia đình ông Huỳnh Văn Nén đã nghẹn lời bật khóc.

Đáp từ lời xin lỗi, Ông Huỳnh Văn Nén mắt cũng lệ rơi

Dù rơi xuống trên cung bậc nào thì những giọt nước mắt ấy cũng biểu cảm vào hai trạng thái “Buồn và Vui”. Nạn nhân Huỳnh Văn Nén vui vì được tự do lẫn với tủi thân bởi oan ức, còn quan tòa Trần Thị Thiên Hương lệ buồn nhỏ xuống vì hối hận qua lời tạ lỗi: 

"…thật là oan trái. Những thiệt hại mất mát này không ai có thể thấu hiểu bằng chính bản thân ông Huỳnh Văn Nén và gia đình ông. Chúng tôi đã rút ra được bài học kinh nghiệm sâu sắc và hứa sẽ không ngừng học tập, nâng cao trình độ chuyên môn nghiệp vụ để trong thời gian tới không còn một người nào, một gia đình nào phải gánh chịu những mất mát, thiệt thòi do bị điều tra, truy tố và xét xử kết án oan."(Trần Thị Thiên Hương - phó chánh tòa Bình Thuận) (1)

Cảm nhận được sự chân thành, tuy nhiên có một thiếu sót rất lớn, không thể không đề cập, (vô tình hay tự ái?) mà bà quan tòa đại diện cho 3 cơ quan VKSND, TAND và Công an tỉnh, trong toàn văn lời thư xin lỗi (1518 chữ) không có một chữ nào nhắc đến (chứ chưa nói cám ơn) 2 con người (có mặt trong buổi xin lỗi) mà nếu không có họ thì cái “nút thắt” của vụ oan án này đầy khả năng sẽ không bao giờ được tháo ra và 3 cơ quan điều tra tố tụng này cũng sẽ không có dịp “rút ra được bài học kinh nghiệm sâu sắc”. Đó là 2 “hiệp sĩ” ông Nguyễn Thận (nguyên Chủ tịch UBND xã Tân Minh) và nhất là Anh Nguyễn Phúc Thành (bạn của hung thủ) người mà dù bị hung thủ đe dọa giết nhưng vẫn ít nhất là hai lần làm đơn ký tên chịu trách nhiệm để tố cáo hung thủ. 

(Nguyên CT/UB xã ông Nguyễn Thận và Anh Nguyễn Phúc Thành) 

Đơn tố cáo được anh Nguyễn Phúc Thành 
viết tại trại giam Sông Cái năm 2000. 
Để thư tới được đúng địa chỉ, 
Thành đã gửi đi nhiều bản 
qua nhiều kênh khác nhau - Ảnh: M.Vinh

Nhận lỗi với chính nạn nhân của mình, tất nhiên rồi, nhưng hàm ân từ 2 “hiệp sĩ” này là không nhẹ chút nào, bởi vì không có lòng dũng cảm và nhân ái của họ (Nguyễn Thận&Nguyễn Phúc Thành) thảo đơn và bôn ba cùng gia đình ông Nén đi kiến nghị kêu oan khắp nơi thì Viện trưởng VKSND Tối cao sẽ không có kháng nghị và Tòa hình sự TAND Tối cao cũng vì thế sẽ không xét lại bản án sơ thẩm của TAND tỉnh Bình Thuận để hủy một phần bản án hình sự sơ thẩm buộc điều tra lại theo thủ tục chung thì hôm nay nạn nhân Huỳnh Văn Nén vẫn còn thi hành án oan mà 3 cơn quan pháp luật tỉnh Bình Thuận sẽ không thấy sai sót, không thấy được lỗi của mình. 

Qua đó, chúng ta và các cơ quan điều tra tố tụng của “nhà nước, đảng ta” không thể phủ nhận một điều: Khi một bản án tòa đã tuyên nhưng tiếp theo sau là phản ứng bất bình vọng lại từ xã hội, tất yếu bản án ấy “có vấn đề”. 

Bởi phải có “vấn đề” thì dư luận mới phản đối, dù méo mó nhưng không thể bác bỏ hiển nhiên 1 viên gạch 6 mặt cắt hấp thu lượng ánh sáng đâu bằng 100 viên kề bên. Nhưng trong cơ chế “độc tài CS” như luật bất thành văn một bị can kết án rồi thì cơ may thoát tội là rất khó, bởi bị can được minh oan là một mối nguy cho cơ quan điều tra xét xử bị xử lý trách nhiệm vì vậy người ta sẽ tìm cách buộc tội cho đến cùng, bằng mọi cách, mà nhục hình mớm cung buộc ký biên bản nhận tội rất phổ biến.

Điển hình như vụ án oan chung thân của ông Nguyễn Thanh Chấn (Tỉnh Bắc Giang), nạn nhân đã bị buộc phải cầm bút viết thư về cho vợ nói rằng mình đã phạm tội. Ông may mắn vì có cha là liệt sĩ nên được ân giảm mức án tử hình xuống chung thân nếu không thì thân xác đã mục rữa, trước khi thủ phạm ra đầu thú. Có một cái gì đó như là tội ác trong biện pháp điều tra kiểu này, mà trường hợp Huỳnh Văn Nén cũng sẽ giống hệt như vậy… nếu không có những phản ứng tích cực từ cộng đồng công luận.

Đại diện các cơ quan thực thi pháp luật, trong thư xin lỗi, vang vọng lời này: "Chúng tôi... hứa sẽ không ngừng học tập, nâng cao trình độ chuyên môn nghiệp vụ để trong thời gian tới không còn một người nào, một gia đình nào phải gánh chịu những mất mát, thiệt thòi do bị điều tra, truy tố và xét xử kết án oan." (1) (Trần Thị Thiên Hương - phó chánh tòa Bình Thuận)

Mà một trong những điều rất quan trọng, không chỉ riêng cho các cơ quan thực thi pháp luật Bình Thuận học tập là: “Đừng thờ ơ với những tiếng vọng lương tâm” mà lương tâm chính là cái thiện tâm, đặc tính sẵn có trong mọi con người - Cũng giống như 2 ông Nguyễn Thận và Nguyễn Phúc Thành, dù không phải thân nhân ruột thịt với Huỳnh Văn Nén nhưng lương tâm của họ xác quyết đây là bản án “oan” mà vì đạo làm người không thể ngoảnh mặt với nổi đau đồng loại buộc họ lên tiếng dù chẳng có lợi lộc gì.

Tương đồng như vậy, ngày 24/05/2015, Tổ chức Ân xá Quốc tế (Amnesty International) và 36 tổ chức khác trong và ngoài nước chung một kiến nghị yêu cầu nhà nước Việt nam trả tự do cho tất cả các tù nhân lương tâm tại các nhà tù Việt nam, vì viết blog hay kêu gọi cải cách chính trị và tôn trọng quyền con người không thể coi là hành vi khiến cho tất cả bị kết án là tội phạm.

trong thời gian tới không còn một người nào, một gia đình nào phải gánh chịu những mất mát, thiệt thòi do bị điều tra, truy tố và xét xử kết án oan."(Trần Thị Thiên Hương - phó chánh tòa Bình Thuận) 

Thì ngay bây giờ, đừng để người kết “án oan” và người bị “tù oan” nước mắt phải rơi thêm nữa thì nhà nước và đảng CSVN hãy làm như Chính Phủ Myanmar phóng thích vô điều kiện tất cả “tù nhân chính trị” theo tiếng vọng lương tâm quốc tế và trong nước.

Thêm một lần nhắc lại điều này: Mục đích cuối cùng của một bản án là làm cho tội nhân tâm phục khẩu phục chứ không phải là khuất phục họ bằng bạo quyền, độc đoán. Vành móng ngựa ngày nay không còn là biểu tượng đơn phương của hà khắc mà là hình ảnh răn đe cho cả 2, người xử án và kẻ chịu án - “thợ mộc có thước, thợ kim hoàn có khuôn, cán bộ điều tra và xét xử thì có nguyên tắc, pháp luật” - Xã hội nào cũng cần có mọi công cụ biện pháp để trấn áp ngăn ngừa bài trừ tội phạm, nhưng điều đó không có nghĩa là được phép đạp lên giá trị nhân phẩm đạo lý và nguyên tắc để nhân danh cho sự tồn tại của một chế độ một nhà nước hay đảng phái mà gieo tai họa cho người dân vô tội, đó không phải là phương tiện để một nền tư pháp văn minh đi tới công lý. Đừng để người kết “án oan” và người bị “tù oan” cùng rơi nước mắt mà không biết vì sao!.

04/12/2015

Dân oan biểu tình đòi quyền tư hữu đất đai

Trần Quang Thành (Danlambao) - Sáng nay ngày 2/12/2015, trước trụ sở tiếp công dân của Đảng và Nhà nước tại số 1 phố Ngô Thì Nhậm, quận Hà Đông, Hà Nội, dân oan ở nhiều địa phương Bắc Trung Nam đã biểu tình đòi quyền tư hữu đất đai. Bà con giương cao biểu ngữ và hô vang các khẩu hiệu với nội dung yêu cầu nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam trả lại quyền tư hữu đất đai cho người dân; còn Đảng cộng sản người dân còn mất quyền làm người; đả đảo chế độ công an trị; đả đảo đảng cộng sản.

Sau đây là một số hình ảnh cuộc biểu tình do dân oan Trương Thanh Quang ở tỉnh Tiến Giang ghi lại.




03/12/2015

Ông Ngô Xuân Phúc tuyên bố rời khỏi đảng

Ngô Xuân Phúc - Tuyên bố sẽ ra khỏi đảng là hành động thể hiện sự phản đối, chống lại cái sai của tòa án, chính quyền và đảng bộ Nghệ An trong việc giải quyết sự việc của tôi. Tôi mong muốn toàn thể đảng viên, nhân dân hãy ghi nhận thời khắc và hành động này một cách tích cực, bởi tôi không có bất cứ một công cụ hay biện pháp nào khác để phản đối cái sai, cái bất hợp lí, bất công và áp bức, trù dập của tòa án, chính quyền, đảng bộ ở Nghệ An. Khi người nắm quyền phản bội lại lời tuyên thệ, đẩy nhân dân, đảng viên không chức quyền vào con đường không lối thoát thì chỉ còn một biện pháp duy nhất để thể hiện chính kiến đó là rời khỏi tổ chức mà những phần tử, cá nhân có tư tưởng, hành động sai đang nắm quyền, đang điều hành.

Tôi nhận thấy sự phản bội cần phải được đưa ra ánh sáng, phải chỉ rõ cho tất cả cùng thấy. Xin cảm ơn và mong rằng từ nay chân lý sẽ có chủ nhân mới ở đất nước này. Tôi từ bỏ đảng vì không chấp nhận quan điểm của những cá nhân, tổ chức đã tham gia giải quyết sự việc ủa tôi nhưng không cùng quan điểm và lập trường chính trị với tôi. Sự mâu thuẫn đó cần phải được chấm dứt để tôi thoải mái và không cảm thấy bị lừa dối hơn nữa.

Lựa chọn nào cũng không đơn giản, với 1 năm, 4 tháng là quá đủ để không còn động lực, muốn được tranh luận lần cuối với đảng, chính quyền để củng cố niềm tin hoặc cho rõ sự thẳng thắn và đúng đắn nhưng Tòa không đồng thuận. Họ sợ một quả bom công luận mang tên Ngô Xuân Phúc trước Tòa. Sợ tôi sẽ như những người sáng lập đảng ngày xưa chỉ mặt vạch tên và bảo cho họ thấy cái sai của họ, sự phản bội đảng của họ, phản bội nhân dân của họ.

Nếu cho tôi lựa chọn, tôi nói thật với đảng và nhân dân Việt Nam: Tôi vẫn quyết tâm đi theo con đường dân chủ và đấu tranh cho quyền lợi đúng đắn của mọi người dân, đặc biệt là dân nghèo; đấu tranh cho những cái đúng. Đáng tiếc là mâu thuẫn ở đây do sự liên kết lợi ích nhóm, việc bảo vệ bầy đàn để trù dập cái đúng và chúng đã sẵn sàng bỏ cả tư tưởng cơ bản nhất của đảng cộng sản, nghĩa là chúng chấp nhận bỏ đảng về bản chất để không thừa nhận tôi đúng thì ra khỏi đảng là điều hợp lí.

Cảm ơn tất cả! Hi vọng tôi và nhân dân sẽ chiến thắng, chân lí sẽ thuộc về người đúng chứ không phải quyền lực. Tôi tin và tâm niệm như vậy.

Vinh, ngày 02/12/2015.

Ngô Xuân Phúc

Nhật điều binh, hỏa tiễn tới gần quần đảo Senkaku

Tùy Nghi Tiến (Danlambao) dịch - Giữa lúc căng thẳng với Trung cộng ngày một gia tăng, thì Nhật đã cân nhắc việc gửi binh sĩ được trang bị vũ khí tối tân tới đồn trú trên một hải đảo gần với quần đảo tranh chấp Senkaku (mà Trung Quốc gọi là đảo Điếu Ngư). Theo dự trù, sự điều động binh sĩ này sẽ hoàn tất vào năm 2019 và nhằm để ứng phó với tình huống khẩn cấp.

Theo thông tin của tờ Thời báo Hoa Thịnh Đốn (Washington Times), Nhật sẽ huy động khoảng 500 lục quân được trang bị các vũ khí tối tân như hỏa tiễn phòng không và hỏa tiễn chống tàu chiến tới trú đóng trên các hòn đảo thuộc vùng viễn tây tỉnh Okinawa. Các hòn đảo này nằm cách quần đảo Senkaku 170 cây số đường chim bay.

Tờ Thời báo Nhật Bản (Japan Times) được trích dẫn cho biết ông Phó Thủ tướng Nhật Kenji Wakamiya đã hội kiến với Thị trưởng của đảo Ishigaki, tức là nơi gần quần đảo Senkaku nhất, vào ngày 26 tháng Mười Một để giải thích về các kế hoạch điều binh.

Tờ Thời báo Nhật Bản còn cho biết rằng: “Chính phủ đang cân nhắc việc điều động một đơn vị an ninh nhằm ứng phó nhanh nếu một hải đảo bị xâm chiếm và một đơn vị điều khiển các hỏa tiễn phòng không và chống tàu chiến tới đó”. Cuộc điều binh sẽ hoàn tất trong giai đoạn tăng cường lực lượng quốc phòng trung hạn năm năm tới.

Các vụ “xâm phạm” của Trung cộng

Bản tin trên được loan tải giữa lúc có sự gia tăng các vụ tàu hải quân Trung cộng xâm nhập vào vùng lãnh hải của Nhật Bản xung quanh các hải đảo tranh chấp ở Biển Hoa Đông (East China Sea). Ba chiếc tàu Hải Tuần Trung Quốc đã đi vào vùng lãnh hải Nhật Bản gần với các hải đảo vừa nêu vào ngày 30 tháng Mười Một mới vừa qua. Bắc Kinh đang đẩy mạnh các yêu sách chủ quyền trên quần đảo Senkaku kể từ khi chính phủ Đông Kinh (Tokyo) thu mua quần đảo này từ một tư nhân hồi năm 2012 và đặt nó dưới quyền sở hữu của nhà nước. Vụ tàu Trung Quốc xâm nhập vào lãnh hải Nhật Bản xung quanh quần đảo tranh chấp lần này là lần thứ 32 trong năm nay.

Hai ngày trước, phi cơ quân sự Trung cộng, kể cả mấy chiếc oanh tạc cơ, đã thực hiện các cuộc thao diễn trên vùng trời gần tỉnh Okinawa. Đông Kinh đã phản ứng bằng cách điều mấy chiếc phản lực cơ tiêm kích lên xua đuổi. Hồi tháng Mười, chính phủ Nhật loan báo rằng các phản lực cơ của Không lực Hoàng gia Nhật đã thực hiện 123 chuyến bay để ngăn chặn phi cơ Trung cộng xâm phạm vùng trời trong sáu tháng kể từ tháng Tư năm nay.

Trong bối cảnh này, các kế hoạch điều binh được loan báo ở trên là một phản ứng với những gì mà Đông Kinh coi là sự hiếu chiến ngày càng tăng của nhà cầm quyền Bắc Kinh.

Những lo ngại nghiêm túc

Nhật Bản lộ vẻ hồi hộp và điều này hoàn toàn có thể hiểu được nếu chúng ta xét tới các vụ bồi đắp các hòn đảo nhân tạo với mục đích chủ yếu là lập ra các tiện nghi đồn trú quân sự ở Biển Hoa Nam (Biển Đông của Việt Nam). Các vùng nước tiềm tàng năng lượng dồi dào vốn đã bị tranh chấp từ lâu, và Việt Nam, Phi Luật Tân và Đài Loan đều tuyên bố chủ quyền trên nhiều đảo nhỏ li ti ở Biển Hoa Nam và các vùng nước vây quanh.

Tuy nhiên, Bắc Kinh đã phớt lờ sự phản đối của các chính phủ trong khu vực. Và Đông Kinh không hề có ý định cho phép một điều tương tợ xảy ra trong quần đảo tranh chấp ở Biển Hoa Đông.

Giáo sư Jeff Kingston, giám đốc Viện Nghiên cứu Á châu tại trường đại học Temple University của Nhật cho biết rằng: “Nhật Bản rõ ràng rất lo âu về hoàn cảnh hiện nay và đang chỉnh đốn các khả năng bảo vệ an ninh. Đây là kết quả trực tiếp từ sự trỗi dậy của Trung Quốc”.

Sự chỉnh đốn ấy đã được đẩy mạnh hơn kể từ khi ông Abe vận động được Quốc hội Nhật tu chính các luật quốc nội về khả năng tự phòng vệ tập thể. Ông Kingston nói: “Ông Abe rõ ràng tin rằng Nhật cần phải làm nhiều hơn nữa nhằm đóng góp cho việc bảo vệ an ninh trong khu vực. Đây cũng là điều mà Mỹ kỳ vọng ở nước đồng minh của mình”.

Nhật hiện có thể đã rất cảnh giác trước tình trạng Trung Quốc nắm quyền kiểm soát nhiều tuyến đường hàng hải trên Biển Hoa Nam. Đây là các tuyến đường mà các nguồn cung ứng nhiên liệu quan trọng của Nhật được vận chuyển ngang. Nhưng mối đe dọa tới quần đảo Senkaku là một mối đe dọa cận kề với Nhật hơn hết.

Sự tăng cường lực lượng quân sự

Là một phần của sự tái cân nhắc trong chiến lược quốc phòng, Nhật đang đầu tư mạnh tay vào quân cụ nhằm bảo vệ an ninh cho các hòn đảo xa nhất của mình hoặc trong tình huống tồi tệ nhất là cho khả năng tái chiếm vùng lãnh thổ bị xâm chiếm.

Nhật đã mua 17 chiếc phi cơ vận tải tối tân V-22 Osprey của Hoa Kỳ, các chiếc tiêm kích tàng hình F-35 để thay thế cho các chiếc phi cơ tiêm kích F4 Phantom già nua; và những chiếc phi cơ không người lái Global Hawke. Trong khi đó, chiếc hàng không mẫu hạm Izumo đã được hạ thủy mới vừa rồi.

Nhật còn đang khai triển một lữ đoàn đông 680 quân nhân mà nhiệm vụ cụ thể là để tác chiến và tái chiếm một vùng lãnh thổ hẻo lánh nào đó của Nhật trong tình huống nó bị ngoại bang xâm chiếm.

Chính phủ Đông Kinh đã dành riêng ra 4.98 ngàn tỷ yên (tương đương với 42.1 tỷ Mỹ kim) cho chi tiêu quốc phòng trong năm tài chánh 2015, tức là năm thứ ba liên tục mà chi tiêu quốc phòng được gia tăng. Ngân sách quốc phòng của năm tới rất có thể sẽ tiếp tục gia tăng.

Một học giả khách mời tại Viện nghiên cứu Thế giới Sự vụ Meiji, ông Jun Okumura, phát biểu rằng: “Trung Quốc gia tăng ngân sách quân sự thêm 10 phần trăm mỗi năm trong vòng 30 năm qua, với hầu hết sự đầu tư ấy là vào các lực lượng hải quân và hỏa tiễn. Như vậy chuyện Đông Kinh coi Trung Quốc là mối đe dọa lớn nhất cho sự toàn vẹn lãnh thổ của mình chỉ là điều tự nhiên thôi”.

“Bây giờ chúng ta chứng kiến Nhật Bản đang dần dần tăng cường lực lượng quân sự trên các hải đảo tây nam. Điều này khiến cho việc đôi bên thiết lập được một mối quan hệ làm việc rõ ràng thậm chí càng trở thành quan trọng hơn bao giờ hết, kể cả các thông cáo và các giao thức về thời điểm và địa điểm hoạt động của hai lực lượng quốc phòng”.

Bằng không, theo các nhà phân tích, một vụ va chạm nhỏ, bất ngờ cũng có thể nhanh chóng biến thành một vụ rắc rối quốc tế lớn.

Dù sao chăng nữa, Giáo sư Kingston tin rằng sẽ khó có chuyện Bắc Kinh lập lại hành động chiếm đảo như ở Biển Hoa Nam và tiếm đoạt quần đảo Senkaku.

Ông nói: “Hoa Kỳ có sự hiện diện đáng kể ở Okinawa và tây Thái Bình Dương nên tôi tin rằng khả năng một cuộc xâm lăng của Trung cộng là hầu như không hiện hữu, mặc dù đôi bên sẽ theo dõi lẫn nhau rất sát sao”.


02/12/2015


Cần Thơ: Kỷ luật giảng viên vì chê trường trên Facebook!?

CTV Danlambao - Ngày 1/12/2015, Sở Nội vụ Thành phố Cần Thơ và các ban ngành có cuộc họp với Trường Đại học Kỹ thuật - Công nghệ Cần Thơ để nghe báo cáo về trường hợp đưa thông tin "làm ảnh hưởng đến nhà trường" lên Facebook của giảng viên Doãn Minh Đăng.

Ảnh: Báo Tiền Phong

Ông Doãn Minh Đăng là người đầu tiên ở Cần Thơ giành Vòng nguyệt quế của chương trình Đường lên đỉnh Olympia. Ngoài ra ông Đăng còn được cử đi du học đợt đầu tiên theo đề án Mekong 1000 của TP Cần Thơ. Ông cũng nằm trong số những sinh viên đầu tiên tốt nghiệp Chương trình đào tạo kỹ sư chất lượng cao Việt Pháp tại Đại học Bách Khoa TP HCM.

Bên cạnh chuyên môn dạy học, ông Đăng còn là nhà sáng lập câu lạc bộ VN8X dành cho các hoạt động của giới tri thức trẻ, tham gia nhiều hoạt động khoa học khác…

Được biết trước đó, trên Facebook cá nhân, ông Doãn Minh Đăng chia sẻ rằng mình bị đối xử bất công: 

"Tôi chuẩn bị khép lại một năm được sao quả tạ chiếu vào. Lẽ ra Facebook là chỗ tôi giao lưu với bạn bè thôi, tuy nhiên lần này xin sử dụng nó làm công cụ thông tin cho mình. 

Ở trang web này, tôi đưa thông tin về những vấn đề xảy ra với mình tại trường đại học nơi mình công tác, để mọi người thấy một nhà khoa học được đối xử thế nào..."

Ảnh chụp từ Facebook ông Doãn Minh Đăng

Sau nhiều cuộc họp và không thống nhất được quan điểm, ông Đăng đã gửi đơn tố cáo đến lãnh đạo UBND TP Cần Thơ về một số hoạt động của trường mà ông cho rằng có dấu hiệu sai phạm. 

Ông Dương Thái Công - Hiệu trưởng Đại học Kỹ thuật Cần Thơ - cho rằng, việc ông Đăng đưa thông tin lên mạng gây ảnh hưởng uy tín nhà trường, nên xin ý kiến cấp trên để xử lý, giải quyết vụ việc.

Nhà trường đã xin ý kiến đơn vị chủ quản là UBND Tp Cần Thơ để họp “xử lý” ông Đăng về việc đã đưa những thông tin lên mạng xã hội.

Trả lời báo chí, ông Đăng cho rằng những thông tin mà ông công bố đều thuộc diện công khai và không có bất cứ văn bản nào cho thấy việc đăng tải của ông là “vi phạm quy định”.

Dưới đây là nguyên văn những gì giảng viên Doãn Minh Đăng công bố:

“Tôi là Doãn Minh Đăng, một cán bộ khoa học đang công tác tại Trường Đại học Kỹ thuật - Công nghệ Cần Thơ. Trước việc bị lãnh đạo nhà trường đối xử bất công và bưng bít thông tin, tôi đưa những tư liệu mình có lên trang web này để phơi bày sự thật về những vấn đề đã và đang xảy ra với mình, để làm rõ việc một nhà khoa học bị chèn ép như thế nào. 

Tóm tắt thì có mấy điểm:

- Tôi bị gây khó dễ trong việc tham gia hoạt động khoa học.

- Tôi phản ứng và đòi hỏi một tinh thần làm việc minh bạch, công bằng đối với người làm khoa học trong trường.

- Lãnh đạo nhà trường không giải quyết trực diện những khúc mắc tôi nêu ra, mà dùng cách bưng bít thông tin để đối phó.

Cách đây 3 năm, tôi từ Hà Lan quay về công tác tại Cần Thơ với ý nghĩ quê nhà đang cần xây dựng một trường đại học mới và mình có thể đóng góp một phần vào quá trình đầy ý nghĩa đó.

Trường Đại học Kỹ thuật - Công nghệ Cần Thơ được thành lập từ đầu năm 2013, kể từ đó tôi dốc sức tham gia xây dựng những nền tảng ban đầu cho trường, từ những việc lớn như xây dựng tinh thần làm việc ở khoa mà mình quản lý, xây dựng khung chương trình đào tạo của khoa và các quy chế về đào tạo, nghiên cứu khoa học của trường, đến những việc chi tiết như góp ý cho các đồng nghiệp về việc quản lý và làm nghiên cứu khoa học, cân nhắc lựa chọn từng thông số kỹ thuật của thiết bị thực hành.

Đó là một quá trình làm việc nỗ lực hết mình và tôi cũng học hỏi thêm nhiều qua công việc. Cá nhân tôi không hề thấy hối tiếc về khoảng thời gian đó, dù chuyện gì xảy ra thì mình cũng đã chứng tỏ được năng lực, nhiệt huyết và mang những điều tiến bộ đã tiếp thu được về đóng góp cho trường, xứng đáng với kỳ vọng của thành phố Cần Thơ khi đã gửi tôi ra nước ngoài học (tôi là người đầu tiên đi học theo chương trình học bổng Cần Thơ 150 - Mekong 1000).

Từ tháng 3.2015, lãnh đạo nhà trường đột ngột thay đổi thái độ đối với tôi. Sự cố đầu tiên là họ bắt bẻ tôi trong việc tham dự một hội nghị khoa học, khi tôi đã cố gắng sắp xếp để không ảnh hưởng đến công việc của trường và cũng không muốn làm phiền nhà trường phải hỗ trợ.

Đáp lại thì tôi nhận được một yêu cầu gần như bất khả thi là phải “báo cáo việc có mặt ở hội nghị chi tiết đến ngày nào, buổi nào”. Sau đó, lãnh đạo nhà trường đột ngột cho ngưng vai trò quản lý khoa của tôi dựa trên một số lý do mập mờ mà không cho tôi cơ hội giải thích. 

Đến 4 tháng sau họ khôi phục lại vai trò đó mà cũng lại không trao đổi với tôi để cho biết lý do tại sao hoặc việc tạm ngưng trước đó có kết quả gì. Khi tôi đề nghị tổ chức đối thoại để làm rõ vấn đề và chỉ ra những thiếu sót trong quy trình nhân sự của trường, thì lãnh đạo nhà trường cố ý làm lơ. Thay vì làm rõ vấn đề thì họ đáp trả bằng việc không xét thi đua cho tôi trong năm học, quy chụp tôi góp ý xúc phạm lãnh đạo và nhà trường.

Tôi đã dùng hết các cơ chế điều chỉnh trong nội bộ trường, từ việc phản ánh qua khoa, khiếu nại đến Ban giám hiệu, đề nghị Công đoàn và Thanh tra nhân dân làm rõ vấn đề, nhưng cũng không có gì thay đổi. Chuyện danh dự của tôi, quyền lợi của một giảng viên - nhà khoa học thì không có ai thực sự giải quyết.

Tôi càng gửi ý kiến yêu cầu hệ thống quản trị nhà trường minh bạch và công bằng hơn để bảo vệ danh dự của mình, thì càng nhận được những kết quả cay đắng. Sau khi lãnh đạo nhà trường cho khôi phục vai trò quản lý khoa của tôi, thì họ tiến hành kỷ luật cách chức, dựa trên một danh sách dài những điểm quy kết tôi vi phạm mà không chỉ ra được bằng chứng cụ thể là gì.

Tiếp đó, tôi bị chuyển công tác từ khoa Điện - Điện tử - Viễn thông về làm nhân viên hành chính ở Phòng đào tạo để “ngồi chơi xơi nước”. Lãnh đạo nhà trường không cho tôi giảng dạy nữa với lý do tôi “vi phạm đạo đức nhà giáo” mà không chỉ ra cụ thể là tôi vi phạm điều gì, dù tôi đã đặt câu hỏi trực tiếp cũng như gửi đề nghị chính thức bằng văn bản yêu cầu làm rõ.

Trong hoàn cảnh nhà trường hiện nay rất thiếu nhân lực ở trình độ cao, tôi là người phụ trách chuyên môn cho một chương trình đào tạo đại học chính quy, có thành tích và năng lực làm khoa học hàng đầu trong trường, thì những gì lãnh đạo nhà trường đã làm đối với tôi đặt ra nhiều vấn đề về cách sử dụng người, cách quản lý hoạt động khoa học và cách xây dựng tinh thần quản trị minh bạch trong một môi trường giáo dục và khoa học công nghệ.

Hiện nay, vấn đề ở Trường Đại học Kỹ thuật - Công nghệ Cần Thơ trở nên phức tạp hơn, khi bắt nguồn từ cá nhân các vị lãnh đạo cấp cao nhiều quyền lực trong trường, họ làm cho những cấp dưới phải ủng hộ mình. Có lẽ là người ta tìm cách lôi kéo cả tập thể sai phạm để che đi những khuyết điểm của cá nhân lãnh đạo. Cái tinh thần làm việc mập mờ thiếu minh bạch đã lan đến cả những giảng viên trẻ, làm cho không ai dám nói trái ý lãnh đạo, mọi người trong trường co mình lại và ngại lên tiếng theo suy nghĩ thật sự của mình, đây là điều rất đáng lo.

Tôi phải đưa vấn đề này ra công luận nhằm tìm một sự tác động để chặn đà lan tràn của tư duy tiêu cực trong ngôi trường này, vì nếu để nó tiếp diễn mà không được điều chỉnh thì không lâu nữa sẽ làm thui chột ý chí phát triển và nhiệt huyết cống hiến của các giảng viên trẻ trong trường. Khi đó cả xã hội cũng sẽ thấy đáng tiếc cho hoàn cảnh của hơn 50 giảng viên - nhà khoa học trẻ nhiều tiềm năng hiện đang công tác ở đây”.

01/12/2015

Sự thật về vụ CSGT la làng vì bị tài xế "đánh nhập viện"



Youtube Vu Thanh Ngot

CTV Danlambao - Tài xế Nguyễn Bảo Toàn, sinh năm 1978, quê ở Bình Định vừa bị lực lượng CA tạm giữ hình sự với cáo buộc  mang tên “chống người thi hành công vụ”. Theo một số trang báo mạng của nhà nước, ông Toàn bị bắt vì đã "đánh bầm dập" một thượng uý cảnh sát giao thông tên Võ Văn Thoại đến mức phải "nhập viện" vào hôm 30/11/2015 tại khu vực cầu vượt Thủ Đức.

Ngay lập tức, một đoạn video clip do người dân ghi lại tại hiện trường đã cho thấy một sự thật hoàn toàn khác với những thông tin do phía CA đưa ra trước đó.

Lúc 9 giờ sáng ngày 30/11/2015, tài xế Nguyễn Bảo Toàn khi đang lưu thông trên xa lộ Hà Nội (Quận 9) thì bị cảnh sát giao thông dừng xe do lỗi đi sai làn đường.

Ông Toàn được nói đã không chấp hành lệnh dừng xe khiến lực lượng CSGT phải tiến hành truy đuổi.

Báo Vietnamnet nói rằng: “Do gặp đoạn đường ùn tắc nên tài xế Toàn không tiếp tục điều khiển xe chạy được nữa. Thượng úy Thoại với tay tắt chìa khóa. Toàn mở cửa, vung chân đạp nhưng thượng úy Thoại chụp lấy chân nên cả hai té xuống đường, rất may không có thương vong... 

Đáng nói sau đó tài xế Toàn đứng dậy dùng tay chân để đạp, đấm...thượng úy Thoại ngay giữa đường, trước mặt nhiều người dân đang lưu thông trên xa lộ.” 

Tuy nhiên trong clip người đi đường vừa công bố cho thấy sự thật hoàn toàn ngược lại. Viên CSGT tên Thoại ra sức níu chân tài xế Toàn trên đường, sau đó trèo lên buồng lái và tài xế là người phải rời khỏi khỏi buồng lái.

Tại đồn công an, tài xế Toàn trình bày: 

"Khi dừng xe lại các đồng chí CSGT yêu cầu tôi xuất trình giấy tờ thì tôi nói "Tôi đi đúng làn đường mà sếp!". CSGT kêu tôi đưa giấy tờ nhưng tôi không đưa, thì một CSGT nhào lên xe và đánh tôi một cái. Chiến sĩ CSGT này sau đó rút chìa khóa xe tôi rồi 2 người giằng co trên xe và anh đánh tôi quá chừng”

Trên FB Lê Nguyễn Hương Trà (Cô Gái Đồ Long) có bình luận rằng: 

"Một bạn nhà báo viết mảng điều tra cho hay: "Nhiều tài xế xe tải từng là nạn nhân của Thoại. Trên xa lộ, có cả ngàn người là nạn nhân chứ không phải một."

Kèm theo bình luận trên là dẫn chứng bài báo về việc sách nhiễu tài xế có liên quan đến thượng uý Võ Văn Thoại từ năm 2014.


Cựu tù nhân lương tâm Trần Minh Nhật tố cáo chế độ cộng sản



CTV Danlambao - Kể từ khi mãn hạn bản án 4 năm tù giam hồi tháng 8/2015 đến nay, cựu tù nhân lương tâm Trần Minh Nhật vẫn liên tục bị nhà cầm quyền CSVN khủng bố và bạo hành.

Lần gần đây nhất, vào lúc 16:15’, ngày 17/11/2015, Trần Minh Nhật khi đang lái xe chở bố đi công việc thì bất ngờ bị lực lượng CA hành hung thô bạo.

Ít nhất 3 viên an ninh, trong đó 2 người mặc thường phục và 1 người mặc sắc phục đã tham gia vào vụ tấn công. Trong đó, viên CA sắc phục được nhận dạng là người tên Minh, hiện đang là CA xã Đinh Văn, huyện Lâm Hà, tỉnh Lâm Đồng.

Sau khi xảy ra vụ việc, CTV Danlambao đã có cuộc phỏng vấn với anh Trần Minh Nhật để tìm hiểu về hoàn cảnh của anh kể từ khi ra tù cho đến nay.




"Tàu lạ" xuất hiện và bắn chết ngư dân ở Trường Sa

Bạn đọc Danlambao - Theo báo Người Lao Động, ngày 28/11/2015, trong lúc đang đánh bắt tại khu vực ngư trường thuộc quần đảo Trường Sa, tàu cá của ông Bùi Văn Cu, ngụ thôn Châu Thuận Biển, xã Bình Châu bất ngờ bị một "tàu lạ" áp sát.

5 người trên con tàu này đã nhảy sang tàu của ông Cu và xả súng bắn chết thuyền viên Trương Đình Bảy (42 tuổi, trú tại thôn An Hải, xã Bình Châu).

Thông tin trên được ông Nguyễn Thanh Hùng - Chủ tịch Nghiệp đoàn nghề cá xã Bình Châu, huyện Bình Sơn (Quảng Ngãi) cung cấp cho báo Người Lao Động.

Hiện tàu cá của ông Bùi Văn Cu đang trên đường quay trở về đất liền cùng với 4 vỏ đạn được lưu giữ lại sau cuộc xả súng bắn chết người.

Một lần nữa ngư dân Việt Nam lại thiệt mạng trên ngư trường quê hương bởi "tàu lạ".


Tỉnh Tiền Giang gần mấy chục ông đảng viên CS đi Mỹ “được” không tốn tiền

Hoàng Thanh Trúc (Danlambao) - Nhà nước, chính phủ nào cũng vậy, ngân sách quốc gia hình thành là từ tiền thuế của toàn dân đóng góp, khi chi tiêu ví như trời mưa trải đều, một ít nước thường chảy xuống những vùng trũng nhất của xã hội là những kiếp nghèo, vai trò vị trí lãnh đạo (chỉ đường) công bộc “đầy tớ” hàng ngày hạt cơm nhân dân dính kẻ răng phải tâm niệm thấu hiểu điều đó. Nhưng ông Chủ Tịch UBND Tỉnh Tiền Giang (TP/Mỹ Tho) và một số công chức đảng viên CS ở UBND tỉnh này không muốn hiểu như vậy, dường như đối với họ tiền thuế của dân là “tiền chùa” họ vô tư tiêu xài cho cá nhân họ một cách vô đạo đức qua câu chuyện sau, phơi bày trước mắt người dân…

Theo thống kê của Ủy ban nhân dân tỉnh Tiền Giang năm 2014 toàn tỉnh có 22.644 hộ gia đình nghèo (tiengiang.gov.vn ) Trong số này không ít hộ nghèo xơ xác tới mức không còn cảnh nghèo nào hơn, điển hình như hộ nghèo ở Ấp Vĩnh Quới, xã Long Vĩnh, H. Gò Công Tây, T-Tiền Giang (H1) Không dám nghĩ đến xi măng cốt thép, gia đình hộ nghèo này chỉ mơ ước có được 20 triệu đồng thôi là giúp họ thoát cảnh nhà dột cột xiêu mưa tạt gió lùa có được một mái ấm đơn sơ như (H2) là yên tâm cư ngụ phấn đấu mưu sinh, nhưng mơ mãi… cũng chỉ là ước mơ… 

Từ nhà lá xiêu quẹo (H1) - Chỉ 20 triệu (H2) là tạm an cư cho một gia đình
(Dân nghèo - Ấp Vĩnh Quới, xã Long Vĩnh, H. Gò Công Tây, T-Tiền Giang) 

Vậy mà mới đây ngày 9/11/2015 ông Trần Thanh Đức, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Tiền Giang ký một văn bản Quyết Định cử một đoàn cán bộ “đi học tập kinh nghiệm về xây dựng các công trình chống nước biển dâng, chống ngập do tác động biến đổi khí hậu toàn cầu” (!?) tại Hà Lan và Nga từ ngày 24-11 đến ngày 5-12.

Đoàn gồm 14 người là đảnh viên cán bộ nhà nước do Chủ tịch UBND tỉnh Tiền Giang Nguyễn Văn Khang dẫn đầu và “mời” thêm 6 chủ doanh nghiệp “tư nhân” là giám đốc Công ty Thuận Phú, giám đốc Công ty Hồng Đức, giám đốc Công ty Hữu Đức, phó giám đốc Công ty CP Hùng Vương và phó giám đốc Ngân hàng TMCP Đầu tư và Phát triển Chi nhánh Tiền Giang. Ngoài ra, chuyến đi “học tập kinh nghiệm này” còn có mấy cán bộ chuẩn bị nghỉ hưu và một số cán bộ ngành kiểm sát, phòng kinh tế. Theo một cán bộ cho biết chi phí một người đi “học tập kinh nghiệm” từ 80 đến 100 triệu đồng “tạm trích” từ ngân sách Tỉnh Tiền Giang.

Chủ tịch UBND tỉnh Tiền Giang Nguyễn Văn Khang.

Điều bất thường là hầu hết “cán bộ” được cử đi và toàn bộ doanh nhân tư nhân được mời đều không có liên quan gì đến lĩnh vực phòng chống thiên tai xây dựng đê điều, ngạc nhiên hơn nữa là phần lớn cán bộ được cử đi nước ngoài “học tập kinh nghiệm” thuộc diện sắp nghỉ hưu (đi học để làm gì?) Như người dẫn đầu đoàn cán bộ này là chủ tịch UBND tỉnh Nguyễn Văn Khang sẽ thôi chức vào tháng 12 tới do đến tuổi nghỉ hưu.

Không cần phải đoán già đoán non. Ông Dương Minh Điều nguyên trưởng ban nội chính Tỉnh ủy Tiền Giang, là người có tên trong “đoàn công tác” này nói: Tháng 12 tới đây ông sẽ bàn giao công việc cho người mới để nghỉ hưu Ông có nhận được lời mời của chủ tịch UBND tỉnh và có tên trong đoàn đi Hà Lan và Nga vào ngày 24-11. Nhưng ông Điều biết rõ chuyến đi Hà Lan-Nga không phải là để học tập kinh nghiệm gì mà thực chất là “đi du lịch không tốn tiền” do đó ông (duy nhất) đã viện lý do sức khỏe không tốt để từ chối chuyến đi này (Tuổi Trẻ Online)

Khi thông tin chuyến đi này “rò rỉ” báo chí đăng tải, ngày 16/11 theo chỉ đạo của chủ tịch UBND tỉnh, Đoàn công tác đã hủy bỏ chuyến đi “học tập kinh nghiệm” ở Nga và Hà Lan với lý do từ nay đến cuối năm còn nhiều việc phải làm.(!?)

Đây không phải là lần đầu tiên tỉnh Tiền Giang tổ chức cho các cán bộ đi nước ngoài “học tập kinh nghiệm”. Vào tháng 10 và tháng 11-2014, tỉnh này cũng đã cử 2 đoàn công tác tương tự đi Mỹ.

Đoàn 1 đi từ ngày 22-10-2014 đến 2-11-2014; gồm có bà Trần Kim Mai - Phó Chủ tịch UBND tỉnh, ông Phạm Văn Trọng - Giám đốc Sở Tư pháp, ông Nguyễn Văn Thắng - Chánh Thanh tra và ông Dương Hữu Lộc - Phó Giám đốc Công ty TNHH MTV. Ngoài ra, chuyến đi này cũng không quên “mời” thêm 2 cán bộ đã nghỉ hưu cùng đi “học tập” là bà Lê Thị The (nguyên Bí thư Huyện ủy Chợ Gạo) và ông Lê Văn Thành (nguyên Trưởng Ban Kinh tế Tỉnh ủy).

Đoàn “đầy tớ nhân dân” tỉnh Tiền Giang đi Mỹ “học tập” tháng 11/2014
(Ảnh: Facebook của một thành viên trong đoàn)

Đoàn 2 đi từ ngày 10-11-2014 đến ngày 21-11-2014, gồm ông Hồ Kinh Kha Giám đốc Sở Tài chính và vợ là bà Nguyễn Thị Nhãn - Phó Giám đốc Công ty TNHH MTV ông Nguyễn Văn Đức - Phó Thanh tra và ông Nguyễn Tấn Lộc - Cục trưởng Cục Thuế. Ngoài số cán bộ này, tỉnh còn “mời” thêm một số GĐ doanh nghiệp tư nhân khác cùng đi (!?).

Vậy là vị chi mỗi người đi “chơi” nước ngoài như thế đã cướp mất cơ hội của ít nhất 5 hộ gia đình nghèo tỉnh Tiền Giang có được một mái nhà tối thiểu (20 triệu đồng) che nắng mưa, hàng tỷ đồng đã chi ra cho những đoàn “đi chơi” trước đó là bao nhiêu mái nhà?. Nhưng đáng buồn, vô đạo là họ (UBND Tỉnh Tiền Giang) đã phung phí lại còn hào phóng mời thêm những đối tượng “trời ơi đất hỡi” cùng đi chơi với mình bằng tiền ngân sách trong bối cảnh nhà nước chính phủ “đảng ta” vừa công bố những con số đáng lo về tình hình bội chi ngân sách. Các đại biểu Quốc hội trong các phiên thảo luận tại kỳ họp vừa diễn ra tại Hà Nội đã liên tục kêu gọi thắt lưng buộc bụng, cắt giảm các khoản chi tiêu chưa bức xúc cần thiết. 

Bao nhiêu Đoàn “đi học tập kinh nghiệm về xây dựng các công trình chống nước biển dâng, chống ngập do tác động biến đổi khí hậu toàn cầu” (UBND tỉnh Tiền Giang) Liệu nhân dân Tỉnh Tiền Giang có thấy “thành viên” nào sau khi “học tập” với hàng tỷ đồng mồ hôi nước mắt nhân dân xuất hiện bước xuống ruộng đồng kề vai sát cánh với khốn khó gian nan cùng người dân như trong hình dưới… 

Biến đổi khí hậu- Đồng bằng miền Nam khô hạn đang đối mặt lầm than.

Hay họ chỉ là: “loài cầm thú mới lãnh đạm trước sự đau khổ của đồng loại, để chỉ mãi chăm lo bới lông rỉa cánh của chính nó” (K. Marx )

21/11/2015

Thân nhân người biểu tình chống Tàu đột tử do bị CA khủng bố?

CTV Danlambao - Quá căng thẳng trước việc gia đình bị lực lượng CA kéo đến khủng bố tinh thần lúc nửa đêm, thân nhân của một người biểu tình yêu nước đã bất ngờ bị lên cơn đột quỵ và qua đời trong phẫn uất.

Nạn nhân là ông Vinh Sơn Phan Đình Quý, 51 tuổi, vốn có tiền sử bệnh tim. Ông Quý là chú ruột của anh Phan Hoàng Long, một thanh niên từng tham gia cuộc biểu tình chống Tập Cận Bình hôm 5/11/2015 tại Sài Gòn. 

Sau cuộc biểu tình, mặc dù không bị bắt, nhưng Long vẫn liên lạc cùng các anh chị em ở Sài Gòn để tìm đến các đồn công an đấu tranh đòi người. 

Khi đến đồn công an phường 4, quận 3 thì Long bị công an bắt giữ. Sau 15 phút, Long tiếp tục bị áp giải đưa về giam giữ tại đồn công an quận phường 10, quận 3.

Hay tin cháu mình bị bắt, ông Phan Đình Quý khi ấy đã phải lặn lội khắp nơi để hỏi thăm tin tức.

Đến khoảng 1 giờ ngày 6/11/2015, Long lại bị áp giải tiếp về đồn công an địa phương tại phường 12, quận 4. Nơi đây công an đã giấy quyết định xử phạt Long với tội danh cáo buộc mang tên “tụ tập đông người”.

Vào lúc 23:30’, khuya ngày 18/11/2015, nhiều viên công an đã kéo đến đập cửa nhà ông Quý, nơi Long đang tạm trú với lý do “kiểm tra hộ khẩu”.

Phan Hoàng Long cho biết: “Chú Quý đã trình báo công an khu vực để đăng ký tạm trú cho tôi trước hôm đó 2 ngày. Không có lý do gì chỉ sau 2 ngày sau mà đến đòi kiểm tra hộ khẩu”. 

Đây là hành vi khủng bố tinh thần của CA nhằm mục đích đe doạ, gây áp lực lên gia đình của người thanh niên 27 tuổi này.

Nghe tin gia đình bị sách nhiễu, ông Quý vội vàng về nhà trong tâm trạng đầy lo lắng và bất an. Hậu quả là ông đã bất ngờ lên cơn đột quỵ và qua đời vào lúc 00:20’ rạng sáng ngày 19/11/2015, hưởng dương 51 tuổi.

Hiện linh cữu của ông Quý được quàn tại gia đình tại số 213-215, đường Đoàn Văn Bơ, Phường 12, quận 4.

Lễ động quan vào lúc 4h30 và Thánh Lễ An Táng sẽ được tổ chức vào lúc 5h tại Thánh Đường Gíao xứ Khánh Hội. Linh Cữu được hỏa táng tại nghĩa trang Đa Phước.

Trước giờ tẩm liệm, đã có khá đông các nhà hoạt động đại diện các tổ chức thuộc Xã Hội Dân Sự kính viếng và chia buồn cùng gia đình.

Thay mặt tất cả bạn đọc, Dân Làm Báo xin được gửi lời chia buồn cùng anh Phan Hoàng Long và gia đình.

Anh Phan Hoàng Long. Ảnh CTV Danlambao

Ảnh CTV Danlambao


Bãi bỏ môn lịch sử trong chương trình phổ thông trung tiểu học - bước đầu chuẩn bị cho âm mưu Hán hóa

Lê Dủ Chân (Danlambao) - Kính thưa đồng bào Việt Nam đang sống trong nước và ngoài nước.

Chúng ta, con cháu chúng ta, các thế hệ tương lai của Việt Nam sẽ căn cứ vào đâu để nói rằng "TÔI LÀ NGƯỜI VIỆT NAM" nếu lịch sử của dân tộc Việt Nam bị xóa bỏ? Tinh thần yêu nước, yêu dân tộc của người Việt Nam hôm nay và mai sau có còn không nếu cội nguồn tổ tiên, công lao, xương máu của ông cha đổ ra trong quá trình dựng nước và giữ nước bị lãng quên?

Nước Việt Nam và dân tộc Việt Nam còn không nếu trong tương lai người Việt Nam không còn biết đến ải Nam Quan, mũi Cà Mau, Hoàng Sa, Trường Sa, sông Hát, sông Bạch Đằng, ải Chi Lăng, gò Đống Đa, Ngọc Hồi, Hà Hồi... mà chỉ biết Tây Sa, Nam Sa, "bên ni biên giới là nhà, bên kia biên giới cũng là quê hương"...?

Nước Việt Nam và dân tộc Việt Nam còn không nếu trong tương lai người Việt Nam không còn biết đến các triều đại Đinh, Lê, Lý, Trần, Lê, Nguyễn... mà chỉ biết đến đảng cộng sản Tàu, nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa, đảng cộng sản Việt Nam, nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam?

Nước Việt Nam và dân tộc Việt Nam còn không nếu trong tương lai người Việt Nam không còn biết đến Bà Trưng, Bà Triệu, Ngô Quyền, Lý Thường Kiệt, Trần Hưng Đạo, Lê Lợi, Quang Trung, Ngụy Văn Thà... mà chỉ biết Mao Trạch Đông, Đặng Tiểu Bình, Tập Cận Bình, Hồ Chí Minh, Lê Duẩn, Nguyễn Văn Linh, Nguyễn Phú Trọng...

Nước Việt Nam và dân tộc Việt Nam còn không nếu trong tương lai người Việt Nam không còn biết đến bản tuyên ngôn độc lập đầu tiên của nước ta vào đời nhà Lý (*), Hội Nghị Diên Hồng, Hịch Tướng Sĩ vào đời nhà Trần, Bình Ngô Đại Cáo vào đời nhà Hậu Lê... mà chỉ biết tư tưởng Marx - Lê - Mao, "bác Hồ ta đó chính là bác Mao", "Sơn thủy tương liên, Lý tưởng tương thông, Văn hóa tương đồng, Vận mệnh tương quan", "Láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt"...

Kính thưa đồng bào,

Nếu nói rằng công hàm 1958 của Phạm Văn Đồng là công hàm bán nước, 2 câu thơ của Tố Hữu "Bên ni biên giới là nhà, bên kia biên giới cũng là quê hương" là tư tưởng tiền đề cho âm mưu sáp nhập nước Việt Nam vào nước Tàu thì cái gọi là "Dự thảo chương trình giáo dục phổ thông tổng thể” của Bộ GD&ĐT/CSVN (bộ Giáo Dục Và Đào Tạo/đảng cộng sản Việt Nam) mà mục đích chính của nó là xóa bỏ lịch sử hơn 4000 năm của dân tộc là bước đầu của đảng CSVN cố tình thực hiện để chuẩn bị cho chủ trương Hán hóa vĩnh viễn dân tộc Việt Nam trong tương lai.

Kính thưa đồng bào,

Lịch sử Việt Nam còn nước Việt Nam, dân tộc Việt Nam còn.
Lịch sử Việt Nam mất nước Việt Nam, dân tộc Việt Nam mất.

Chúng ta không thể để đảng CSVN cấu kết với đảng cộng sản Tàu từng bước xóa đi nước Việt Nam, dân tộc Việt Nam trên bản đồ thế giới để vĩnh viễn trở thành một quận huyện của nước Tàu.

20/11/2015


__________________________________

Chú thích:

(*) Nam Quốc Sơn Hà

Nam quốc sơn hà nam đế cư 
Tiệt nhiên định phận tại thiên thư 
Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm? 
Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư!

Cạm bẫy tiềm tàng thứ 5 của Trung Quốc: Hoa Kỳ

Tùy Nghi Tiến (Danlambao) dịch - Sau khi phát triển nhanh chóng trong gần suốt 40 năm, Trung Quốc hiện ở một điểm ngoặt của sự tăng trưởng kinh tế và phát triển xã hội. Trong loạt bài này, Tiến sĩ Xue Li sẽ xem xét năm thách đố then chốt và các cạm bẫy tiềm tàng nhất mà Trung Quốc đối đầu ngày hôm nay.

Cạm bẫy tiềm tàng cuối cùng của Trung Quốc là mối đe dọa tới từ nước ngoài, chủ yếu là từ Hoa Kỳ. Việc tây phương hóa Trung Quốc vẫn là một mục tiêu dài hạn của Mỹ, và mục tiêu trung hạn của việc lôi kéo Trung Quốc vào trật tự thế giới hiện nay cũng là một chiến thuật tây phương hóa.

Trong giai đoạn trước mắt, thì người Mỹ nỗ lực thiết lập một sự hợp tác đôi bên cùng hưởng lợi với người Hoa (win-win cooperation). Nhưng giả sử như Trung Quốc lâm vào một hoàn cảnh khó khăn, Mỹ sẽ điều chỉnh các mục tiêu chính sách. Nếu sự trì trệ kinh tế và các cuộc biểu tình khổng lồ xảy ra tại Hoa Lục, thì các thế lực muốn phân hóa Trung Quốc sẽ phát triển mạnh mẽ hơn, và những người ở Hoa Kỳ muốn tây phương hóa Trung Quốc (và vô hình chung triệt tiêu năng lực thách đố của Trung Quốc với Mỹ) sẽ thấy rằng mục tiêu ấy trở thành thực tế hơn.

Kể từ khi Bắc Kinh khởi sự chính sách cải cách và mở cửa, thì sách lược chính yếu của Hoa Kỳ là cam kết trước và gắn bó sau. Tuy nhiên, kể từ năm ngoái, sách lược ấy đã có xu thế đảo ngược, gắn bó trước rồi cam kết sau. Vì sự gắn bó trở thành quan trọng hơn, nên vấn đề Biển Đông bây giờ là một mốc điểm để Hoa Kỳ theo dõi các xu thế trong chính sách ngoại giao của Trung Quốc. Đồng thời, Hoa Thịnh Đốn ngày càng can dự trực tiếp hơn trong vấn đề Biển Đông. Mỹ bây giờ là một trong các tham dự viên then chốt.

Tuy nhiên, mục tiêu chính yếu của Mỹ hiện nay không phải là ngăn chặn Trung Quốc (như họ từng làm với Liên Sô trong cuộc Chiến tranh Lạnh), mà là duy trì tình trạng cân bằng quyền lực trong khu vực, duy trì tình trạng ổn định của khu vực, và bảo vệ lợi ích cốt lõi của họ. Ngõ hầu có thể đạt được những điều này, Hoa Kỳ cần phải có một sự thông hiểu tương đối rõ ràng về các mục tiêu chính sách của Trung Quốc ở Biển Đông. Vì thế, Hoa Kỳ cảm thấy khó chấp nhận được các chính sách nhập nhằng của Bắc Kinh. Tuy nhiên, vì Biển Đông không phải là lợi ích cốt lõi của Hoa Kỳ nên sẽ khó xảy ra một cuộc chiến tranh với Trung Quốc ở đó.

Thật ra, cả Trung Quốc lẫn Hoa Kỳ đều không có ý định gây chiến với nhau ở Biển Đông. Sự bất hòa về Biển Đông thật ra đều đã và đang được đôi bên kiểm soát khá hiệu quả. Bắc Kinh cũng đang điều chỉnh chính sách Biển Đông nhằm tạo điều kiện dễ dàng cho việc hoàn thành sách lược thiết lập “Con đường Tơ lụa Hàng hải trong Thế kỷ 21”. Trung Quốc và Hoa Kỳ cần phải duy trì sự thông tin về vấn đề Biển Đông, như vậy họ có thể đạt thêm sự thông hiểu và tránh được các tính toán sai lầm.

Giả sử Trung Quốc có thể ứng phó thành công với năm thách đố mà tôi đã liệt kê trong loạt bài này, thì họ sẽ không bị vấp ngã ở ngưỡng cửa trở thành một quốc gia phát triển. Trung Quốc có thể tiếp tục phát triển cho tới khi trở thành quốc gia hùng mạnh nhất trên thế giới. Tuy nhiên, nếu như Bắc Kinh không ứng phó nổi năm thách đố này, thì chúng sẽ trở thành năm cạm bẫy trên con đường thăng tiến của Trung Quốc.

15/11/2015

danlambaovn.blogspot.com

_____________________________________

Bài đã đăng:

Cạm bẫy tiềm tàng thứ 1 của Trung Quốc: Môi sinh
- Cạm bẫy tiềm tàng thứ 2 của Trung Quốc: Các hạn chế trong mô hình chính trị và kinh tế
- Cạm bẫy tiềm tàng thứ 3 của Trung Quốc: Các giá trị tinh thần nòng cốt
- Cạm bẫy tiềm tàng thứ 4 của Trung Quốc: Các lực lượng ly khai

Bình Luận

Thời Sự

Video

 
http://danlambaovn.blogspot.com/search?max-results=50
Copyright © 2014 Dân Làm Báo 1